CHUYỆN CỦA CON BÉ

Chuyện của con bé

Truyện ngắn

Bùi Công Thuấn

***

 

Tôi chào đời, mẹ bọc tôi trong một khăn màu vàng. Bố gọi tôi là công chúa. Đêm ấy bầu trời xuất hiện một vì sao rất sáng. Mẹ đón xe một mình tới bệnh viện. Bố ở xa. Người duy nhất bên cạnh mẹ là cô bạn cùng phòng. Sinh mệnh hai mẹ con bên bờ tử sinh.

Thực ra, trước đó mẹ không hề biết trong bụng mình có tôi. Khi vòng eo của mẹ nở ra một chút, mẹ lên hai ký, bố hỏi, mẹ bảo, chắc tại em ăn tối, thế thôi. Tôi nằm rất im trong bụng mẹ, không hề chòi đạp nên mẹ không biết. Đến tháng thứ 8, bụng mẹ căng đến độ da rạn nứt, mẹ mới biết.

Lúc mẹ báo tin, bố và mẹ đang vui, câu chuyện bỗng chùng xuống. Giông bão ập đến trước mặt. Tôi – một sinh linh bé nhỏ, đặt bố mẹ vào giữa tâm bão: giữ tôi hay từ bỏ?

Nếu giữ tôi, mẹ sẽ phải nghỉ việc, nằm một chỗ ôm con, sáu tháng, có khi mất việc.  Giữa thành phố vô cảm này mẹ con tôi sống làm sao? Không có tiền, không người thân, bám víu vào đâu? Nếu phải bỏ tôi, mẹ bảo: “-Bố mẹ tôi sẽ phải đày xuống 18 tầng địa ngục”. Mà tôi có tội gì đâu?

Tôi vốn là một thiên thần rong chơi trên trời. Tôi thường theo mây bay khắp nơi, ca hát cùng lũ chim, nhảy múa trong vườn hoa thơm trái ngọt. Một ngày kia, Trời nhìn xuống và bảo: “-Con hãy xuống nhà bố mẹ con. Họ là người tốt. Hãy giúp họ sau này.” Hai người đang đi sóng đôi trên bãi biển, trông họ rất hạnh phúc. Như một giọt sương mai rơi nhẹ, tôi nhập thể trong bụng mẹ.

Tôi biết mẹ yêu bố đến mức chẳng cần biết con đường tình yêu bố dẫn mẹ về đâu. Mẹ gọi tình yêu ấy là tình yêu thiên thần. Mẹ hạnh phúc lắm. Còn bố thì như một đứa trẻ, nhưng trong lòng bố đầy những nghĩ suy. Hai người cách trở bởi con sông Ngân Hà.

Khi tôi đến, tình yêu thiên thần của họ kết tụ lại. Hình hài xương thịt tôi là  máu thịt của mẹ. Linh hồn tôi là khí chất của bố. Tôi là tất cả tình yêu thương của họ.

Khi mẹ bồng tôi từ bệnh viện về, mụ chủ nhà đứng ở cửa nói: “- Cô bồng con đi tìm chỗ khác mà trọ. Cô ở đây, tôi xui lắm!”, (tôi biết là mụ đòi thêm tiền!). Nếu mụ không cho mẹ con tôi trọ, mẹ không thể khai sinh cho tôi. Một tháng sai, mẹ đến phường xin nhập hộ khẩu cho tôi, ông cán bô nhìn mẹ lắc đầu: “- Hộ khẩu của cô ở quê thì cô về quê nhập hộ khẩu cho cháu, nhá!”. Mẹ không thể đem tôi về quê, vì nơi ấy xa xôi lắm. Nơi ấy dày đặc những soi mói. Người ta thở ra những lưỡi dao sắc, mẹ sẽ chết mất. Tôi là một sinh linh không có quyền làm Người!

Bố tôi chạy ngược chạy xuôi. Bố tìm bạn bè, tìm các mái ấm, nhà cô nhi, nhà chùa, dòng tu để cầu xin cho tôi được làm Người. Ai cũng thương, nhưng không thể giúp bố được. Họ yêu cầu bố mẹ phải từ bỏ tôi. Tôi phải là đứa con bị bỏ rơi, họ nhặt được, khai sinh không cha không mẹ.

Nhưng Bố Mẹ là người phúc đức, làm sao bỏ tôi được. Tôi là hoa trái tình yêu thiên thần của bố mẹ, là máu thịt của mẹ, là khí chất của bố, là kiếp lai sinh của hai người. Cả mẹ và bố không thể bỏ tôi vào trại cô nhi.

Người ta bảo: “- Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền”. Mẹ đã làm hết sức để tôi được làm Người. Mẹ vẫn ở lại nhà trọ, làm được khai sinh, nhập được hộ khẩu thành phố cho tôi. Tôi đi nhà trẻ từ khi sáu tháng tuổi. Và, tôi lớn lên từng ngày. Bao nỗi lo lắng của bố và mẹ trở thành nụ hoa trên môi của tôi.

Bố ở cách xa mẹ. Tôi không rõ Người đã chia sẻ cùng mẹ những gì. Có tôi, bố mẹ càng yêu nhau hơn. Đó là điều bí mật sau này tôi sẽ hỏi mẹ.

Mãi đến khi tôi biết đi chập chững, tôi mới gặp bố. Mẹ đem tôi đến một quán cá phê vắng khách. Mẹ bảo: “- con đến với bố đi!”. Tôi lon ton đến bên người đàn ông tôi chưa gặp bao giờ. Cũng chẳng biết Người là ai. Tôi ôm lấy gối Người và nói: “- Ông!”. Nghe vậy, bố cười, rồi bồng tôi lên một lát. Sau này, mỗi lần gặp tôi, bố đều bồng tôi lên rất lâu. Tôi áp đầu trên vai bố, bình yên vô cùng. Tôi biết bố rất vui. Ký ức của tôi về bố bắt đầu như thế, ký ức về nguồn cội…

Mẹ kể, tôi là con gái thủy thần. Ngày ấy, trong một chuyến bố mẹ đi chơi ở thành phố biển. Tôi đã nhập thể vào tình yêu thiên thần của hai người. Có lẽ vậy mà tôi thích biển lắm. Nhưng tôi biết, mình ở trên trời. Hai tuổi, tôi đã theo mẹ bay ra Hà Nội, vào Tràng An, đã đi Tam Đảo, sau đó vào thành nhà Hồ, vào Lam Kinh… Mỗi năm, mỗi mùa, tôi theo mẹ bay khắp bầu trời để gặp bố. Có lần tôi theo mẹ sang tận Thượng Hải, nhân mẹ có một chuyến công tác.

Mẹ và bố thường cầu trời. Tôi hỏi, họ bảo, tình yêu thiên thần của bố mẹ là duyên trời. Bố mẹ cầu trời cho gia đình mình đầy tình yêu thương và hạnh phúc bên nhau. Tôi rất thích những lần được nằm giữa bố và mẹ, nghe bố kể chuyện Trạng Quỳnh, chuyện Tay ải tay ai. Còn tôi, tôi kể chuyện Hải Phòng. Số là, tôi là con gái Sài Gòn, tôi nhại giọng con gái Bắc, nói “Điêu! Người thế mà điêu! Nhưng mà yêu lắm cơ”. Bố mẹ bò ra cười! Những dịp lễ, dịp sinh nhật tôi, bố đều có quà cho tôi. Bố viết những bức thư xinh xắn với lời chúc tốt đẹp. Tôi thích lắm.

Hôm mẹ đến trường đón, tôi hỏi mẹ: “- Sao bố không đón con như bố các bạn?”. Mẹ nói: “- Bố đi làm xa!”. Về đến nhà, tôi nói với mẹ: “-Ước gì có bố ra đón con và mẹ, ước gì bố phụ mẹ làm cơm rồi cả nhà cùng ăn cơm“. Tôi chỉ ước vậy thôi, và tôi cầu trời! Mẹ bảo: “-Trời sẽ cho con nhiều hơn những gì con cầu”.

Giờ thì tôi hiểu cái giá được “Làm Người” là rất đắt! Vô lượng yêu thương và hy sinh.

Tôi tự hỏi: “-Nếu ngày ấy …?

Và tự trả lời: “-Trời đã gửi tôi xuống đây, vào đúng nhà này, để đem an vui đến cho bố mẹ”. Tôi nhớ rồi. “- Con sẽ là con ngoan của bố mẹ”. Tôi nhìn lên cao xanh. Trời mỉm cười. Lũ chim và đàn mây vẫy gọi. Tôi bay lên, bay lên!

 

9/2025

Loading

5/5 - (1 bình chọn)
call Hotline 1 0798287075 call Hotline 2 0798 287 075 facebook Fanpage Chat FB zalo Chat Zalo youtube Youtube Tiktok Tiktok